Truyện bác sĩ thiên tài giang bắc ninh

-

Giang Bắc Minh ghẻ lạnh liếc quan sát Ngô Thanh Thảo rồi nói. "Ngô Thanh Thảo, cô còn trẻ, tự mình để ý đến đi, nếu cô phạm phải sai trái như vậy, cho mặc dù có bị bắt, chỉ việc cô ngoan ngoãn quá nhận, giải thích ví dụ mọi chuyện, thì chỉ cần ba mang đến năm năm là hoàn toàn có thể được ra tù. Đương nhiên giả dụ cô ngoan cố gắng không muốn lý giải cũng ko thành vấn đề, dịp đó tôi vẫn rất có thể điều tra rõ ràng, thời gian đó có thể cô vẫn sống cả đời vào tù. Tất nhiên là còn có ông chồng cô anh ta cũng biến thành bị bắt!"

“Tôi, tôi thực sự không muốn làm, đúng vậy, anh ấy nghiền buộc tôi” Ngô Thanh Thảo cuối cùng cũng lên tiếng.

Bạn đang xem: Truyện bác sĩ thiên tài giang bắc ninh

Giang Bắc Minh biết rằng khi Ngô Thanh Thảo được mời cho văn phòng giám đốc, cô ta đã biết điều gì đang xảy ra. Đó là tại sao tại sao cô ta luôn luôn tỏ ra lo lắng như vậy và so với một fan như vậy, trường hợp hỏi cặn kẽ từng chút một thì cũng trở nên hỏi ra được, nhưng như vậy thật tiêu tốn lãng phí thời gian.


Advertisement

Tốt rộng là chỉ việc làm mang lại cô ta hại hãi, sau đó cho cô ấy con đường lùi là xong. Bằng phương pháp này, hàng che chở của cô ấy vẫn sụp đổ tức thì lập tức.

"Ai nghiền cô có tác dụng chuyện này? chồng cô, Văn Quân? giỏi thầy của chồng cô, Dương từ Minh?" Giang Bắc Minh cau ngươi hỏi.

“Hả? Anh, anh biết rồi sao?” Nghe thấy Giang Bắc Minh nói cả Văn Quân với Dương từ bỏ Minh, tia hy vọng sau cùng trong lòng của Ngô Thanh Thảo đã hoàn toàn biến mất.

"Tôi biết mọi gì tôi phải biết", Giang Bắc Minh nói. "Bây giờ, cô tất cả thành thật phân tích và lý giải vấn đề hay không là tùy thuộc vào cô. Nếu như cô thú nhận cô sẽ được khoan hồng. Nếu như cô ko thú nhận, thì chính là không thành thực. Hai chọn lựa này sẽ khiến đời cô có hai công dụng hoàn toàn khác nhau đấy.


Advertisement

“Nếu anh sẽ biết, thì tôi còn buộc phải nói gì nữa?” Ngô Thanh Thảo nói. "Chính Văn Quân đang ép tôi làm cho điều đó. Anh ta đưa cho tôi một gói thuốc với yêu cầu tôi kín bỏ thuốc vào trong lúc những người khác không chú ý khi tôi sở hữu thuốc mang lại phòng cấp cứu. Văn Quân bắt tôi đề nghị ly hôn giả dụ tôi phủ nhận và anh ấy không suy nghĩ bệnh tật của bố tôi. Tôi sợ hãi vì bố tôi bị ung thư, hiện ông ấy đã ở bệnh viện. Với tiền lương của tôi, tôi cần yếu cứu được bố tôi."

"Vì vậy, sau khi Văn Quân ép cô làm, cô đã có tác dụng điều đó?"

“Vâng!” Ngô Thanh Thảo gật đầu đồng ý nói.

“Văn Quân có nói với cô rằng Dương từ Minh vì sao lại dựa vào anh ấy thao tác này không?” Giang Bắc Minh hỏi.

"Không, Văn Quân không nói gì các với tôi. Sau khoản thời gian tôi hứa hẹn với anh ấy, anh ấy đã hotline cho thầy của mình. Tôi hiểu được Dương từ Minh đã thu xếp để anh ấy làm việc này" Ngô Thanh Thảo cúi đầu với nói nhỏ.

Xem thêm: Cách Vẽ Cô Gái Dễ Thương, Duyên Dáng, Đơn Giản Mà Đẹp Nhất, Tổng Hợp Những Hình Ảnh Vẽ Đẹp Nhất

“Được rồi, tôi hiểu rồi!” Giang Bắc Minh gật đầu, đồng thời xoay đầu nhìn Trương Kiệt.

Trương Kiệt đùng một cái gật đầu, lấy điện thoại di đụng trong túi ra, điện thoại tư vấn điện thoại.

"Này, thành phần an ninh? bây giờ cử tín đồ đến văn phòng phó giám đốc khoa Y học truyền thống để bắt Văn Quân và đưa đến văn phòng của tôi!" Trương Kiệt nói vào điện thoại.

Sau khi hớt tóc điện thoại, Trương Việt nói cùng với Giang Bắc Minh. "Vậy thì bây giờ mọi chuyện sẽ rõ ràng, họ hãy cho văn phòng của mình ngay"

“Vâng!”

Đến cửa phòng thao tác của Trương Kiệt, Giang Bắc Minh không cho Ngô Thanh Thảo lấn sân vào cùng mình, trái lại yêu cầu Ngô Thanh Thảo hóng ở cửa.

Sau đó, Giang Bắc Minh cùng Trương Kiệt với mọi người trong nhà bước vào.

Trong văn phòng, Sở trưởng Công và Dương từ Minh chat chit rất vui vẻ.

“Sở trưởng Công, tôi là bác bỏ sĩ, cứu tín đồ là nhiệm vụ của tôi!” Dương từ Minh nói. "Vì vậy, đấy là những câu hỏi tôi đề nghị làm, ông không nhất thiết phải ở phía trên cảm ơn tôi như thế đâu. Dù sao tôi cũng là 1 trong những giáo sư cùng một bác bỏ sĩ trưởng khoa, vị vậy hãy yên tâm rằng bên dưới sự điều trị của tôi, nhất định đông đảo chuyện đang ổn. Các ca sĩ này sẽ khỏi hoàn toàn. Tôi cũng là fan Lâm Hải, tôi cảm xúc rất vui khi rất có thể đóng góp một điều gì đấy cho thành phố của bọn chúng ta!"

“Giáo sư Minh, niềm tin của anh thật tốt!” Sở trưởng Công cười nói.

"Chà, ở tuổi này rồi, cho dù là nhận thức tứ tưởng tuyệt là phẩm hạnh, đạo đức nghề nghiệp đều phải nâng cao! "Dương từ bỏ Minh cười nói." Ở tuổi này còn nếu như không tiến bộ, chẳng đề nghị cả đời cũng không tồn tại giá trị gì sao? Nhưng, Sở trưởng Công, lời qua tiếng lại, Giang Bắc Minh tuy vậy y thuật khá giỏi nhưng tự bí quyết và đạo đức vẫn hèn hơn một chút.

Tôi là một trong giáo viên, tôi vẫn có một tiêu chuẩn để reviews những bạn trẻ tuổi, có thể nói rằng không ngoa rằng một bạn như Giang Bắc Minh thậm chí còn còn không đủ tư cách quãng thành một học tập sinh, ngay cả khi cậu ta có y thuật. Dù y thuật gồm cao mang đến mấy cũng vô ích, trong những các bác bỏ sĩ của chúng ta tuy cũng cần những bác sĩ có chuyên môn y học khôn cùng việt nhưng lại điều chúng ta cần hơn hết là những bác sĩ cẩn thận, nghiêm túc, tốt giang, đó là điều then chốt."

“Ông nói xem, trong cả một đối kháng thuốc cơ bản cũng sai. Trường hợp một bạn trẻ như vậy thực sự kéo đội ngũ bác sĩ của bọn chúng tôi, làm mất đi uy tín của cửa hàng chúng tôi thì sẽ cực kỳ nghiêm trọng như thể nào? Ông nói đúng không? mối quan hệ bác sĩ - người bệnh vốn đã siêu căng thẳng, trường hợp thêm một vài rắc rối xảy ra với anh ta, quan hệ bác sĩ - người bệnh trong tương lại làm sao mà êm đẹp được? Sở trưởng Công, ông nói tôi nói đúng không?"