Mẹ, tiếng điện thoại tư vấn thiêng liêng đã gắn kết tình mẫu tử giữa con và mẹ, người mẹ một đời vất vả vị cn quyết tử vì con để con có được những gì ưu tú nhất.

Bạn đang xem: Top 10 bài văn kể về mẹ hay nhất

Tình cảm thiêng liêng của em và bà bầu đã ghi khắc trong tâm địa em như vậy nào, em hãy nói về người người mẹ của em lớp 8?

Dưới đấy là những bài bác văn nói về người bà bầu của em lớp 8 mà chúng tôi đã đọc để các em tham khảo:

Bài 1. Bài văn nói về người bà bầu của em lớp 8 của em Lê Trà Giang:

Nếu bao gồm ai đó hỏi tôi rằng so với tôi ai là người đặc trưng nhất thì câu vấn đáp sẽ là :Mẹ .Dù không phải là người đẹp tuyệt vời nhất nhưng trong mắt tôi , mẹ thật trả hảo.

*

Kể về người chị em của em lớp 8 - Ảnh minh họa

Qua bao thời gian, giờ đồng hồ đây, mẹ đã kế bên 30 tuổi nhưng hình như vẫn còn khôn xiết trẻ. Mẹ không đảm bảo lắm. Dáng bạn đầy đặn. Mẫu dáng của người mẹ là dáng của người đàn bà đã qua tuổi đôi mươi , trải qua nhiều năm mon vất vả. Thời gian thật xuất sắc bụng. Nó đã giữ mang đến tóc bà mẹ một màu phân tử dẻ , trông rất trẻ trung , năng đụng . Mái đầu được uốn nắn xoăn gọn gàng , cân xứng với gương mặt mẹ. Da mẹ không trắng nhưng mà rất ưa nhìn. Chẳng gọi sao, khuôn khía cạnh trái xoan của người mẹ luôn làm cho sự thân cận , thân mật . Vì vậy , vào công việc, hầu như người nào cũng yêu quý mẹ. Nét phương diện của bà mẹ rất hài hòa. Ngay từ lần đầu gặp gỡ mặt, bố đã trở nên thu hút vày đôi mắt lung linh như biết nói của mẹ. Với song lông mày rậm, bà bầu thật cá tính, mạnh khỏe mẽ. Cùng với đó là đôi mắt to, đen láy như cất bao điều trọng điểm sự luôn luôn nhìn bọn con cùng với vẻ trìu mến, đầy yêu thương thương. Đôi môi dày, đỏ thắm lúc nào cũng cười tươi để lộ hàm răng white muốt, hầu hết tăm tắp. Cũng cần yếu quên được đôi bàn tay đầy vết chai sạn; đang dạy cho tôi hầu hết nét chữ đầu tiên, dìu dắt tôi bước đầu trên mặt đường đời.Với gia đình, mẹ luôn quan tâm, chia sẻ vui buồn với tất cả người. Khi bé ốm, bà bầu là bác sĩ. Khi bé học, người mẹ là cô giáo. Các lúc, con mắc lỗi không những người mẹ không quát mắng nạt, bà bầu chỉ khuyên bảo nhẹ nhàng nhằm tôi dần hiểu ra. Thường xuyên ngày, mẹ nạp năng lượng mặc đơn giản nhưng vẫn hiện hữu lên vẻ sang trọng vốn có. Dù gia đình không giàu sang nhưng bà mẹ vẫn tạo đk cho tôi bởi bè bởi bạn.Tôi ước gì, thời gian quay lại nhằm tôi không lúc nào mắc không nên lầm, nhằm lỗi buồn không còn hiện trên hai con mắt mẹ yêu. Tôi cầu gì, thời gian hoàn thành lại để mẹ không bao giờ già đi, tôi luôn nhỏ nhắn bỏng trong vòng tay đầy tình yêu của mẹ. Tôi ước gì, tôi có đủ sự trẻ trung và tràn đầy năng lượng như bà bầu để quá qua hầu hết chông tua phía trước. Nhưng mong chỉ là ước. Ngay lập tức bây giờ, hành động thiết thực để bà bầu tự hào về tôi là tôi cố gắng học giỏi, chăm ngoan.

-----------------------------

Bài 2. Bài văn nói về người mẹ của em lớp 8 của em è cổ Thị Thanh Trúc:

Mỗi người đều sở hữu một tín đồ mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần không hề nhỏ mà người nào cũng phải xứng đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn luôn dành tình yêu thương lớn số 1 cho công ty chúng tôi để bù đắp nỗi mất non về tín đồ cha.

Xem thêm: Đặt Mua Vé Tàu Truc Tuyen - Tổng Công Ty Đường Sắt Việt Nam

Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự việc tổn thương vô cùng lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi một khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, bà mẹ tôi phải đi làm việc thuê nhằm kiếm chi phí nuôi gia đình.

*

Kể về người người mẹ của em lớp 8 - Ảnh minh họa

Nào là đóng góp gạch, cuốc mướn… mẹ làm hết. Nghĩ mang lại đây nhưng tôi rưng rưng nước mắt. Số người mẹ tôi thật khổ! chị em làm vất vả đến vậy nên mà vẫn không đủ nạp năng lượng nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. Như mong muốn lắm bà mẹ mới xin được vào trong 1 nơi ổn định định. Bàn tay bà mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng black vì thao tác vất vả. Tuy vậy tôi biết, vào hồ hết ngày Tết trong những khi mọi tín đồ dang vui đùa chạy dancing thì người mẹ lại ra bên ngoài vườn lặng lẽ âm thầm ngồi khóc.

Những giọt nước mắt đựng đọng vai trung phong hồn vào sáng, thông thường thủy của mẹ. Bà mẹ thật là cao cả! chị em vẫn luôn dõi theo từng bước một đi của tôi như một cồn lực góp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ tất cả năm lúa thất (mất) mùa chị em phải đi khuân vác gạch men thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai bà bầu bị chầy xước cực kỳ nhiều. Nhưng này lại chưa đựng nhiều kỷ niệm so với tôi. Đến bây giờ, bà mẹ vẫn không ngừng làm việc.

Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Mặc dù vậy, người mẹ có một trọng tâm hồn vẫn lạc quan, yêu thương đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn đề nghị chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Bà bầu như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ôm ấp trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại tương tự mình phải thiết kế xây dựng cho nhỏ một sự nghiệp”. Tôi biết vì chưng tôi, mẹ hoàn toàn có thể hy sinh vớ cả, bao gồm cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.

Tôi thật thán phục mẹ. Tôi nên phấn đấu để biến một tín đồ con ngoan để người mẹ khỏi bi đát lòng, nhằm đền đáp cần lao sinh chăm sóc của mẹ. Mẹ là một người chị em không giống với người mẹ nào. Trong đôi mắt mẹ, tôi như thể một mong muốn rực rỡ. Tôi vẫn luôn nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, nhỏ là nước thì loại sông chẳng thể chảy được nếu thiếu nước”