Trạm thu phí quái lạ

-

Trạm thu tiền phí Quái kỳ lạ - Norton Juster

Tác giả Norton Juster
Bộ sách
Thể loại em nhỏ
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook prc pdf epub azw3
Lượt xem 4633
Từ khóa eBook prc pdf epub azw3 full Norton Juster tiểu thuyết thiếu nhi Văn học Mỹ Văn học tập phương Tây
Nguồn tve-4u.org

*

Trạm thu tiền phí quái lạ là 1 trong tiểu thuyết nhận thấy với mẩu truyện cổ tích văn minh được viết do Norton Juster và phần minh họa của Jules Feiffer, xuất phiên bản lần đầu vào khoảng thời gian 1961.Đây là câu chuyện về Milo, một cậu-bé- chán-chường, luôn uể oải với chẳng thấy cuộc sống của mình có gì thú vị. Thời gian ở trường, cậu chỉ mong sao sớm được ra về, và khi trở về rồi cậu lại chỉ muốn được mang lại trường. Trê tuyến phố đi cậu nghĩ đến lúc về nhà, và khi trở về nhà cậu lại nghĩ mang lại chuyện ra ngoài. Đến bất kỳ nơi nào cậu cũng cầu được mang đến một nơi khác, và lúc đến đó rồi thì cậu lại từ hỏi bạn muốn đến đây để gia công gì. Không có gì thực sự làm cậu quan tâm – độc nhất vô nhị là hồ hết thứ cơ mà lẽ ra cậu nên quan tâm. Tệ rộng cả, cậu chẳng có việc gì nhằm làm, chẳng có chỗ nào muốn đi, với chẳng có thứ gì muốn xem cả.Một hôm, khi từ trường về, cậu thấy vào nhà tất cả một gói hàng kỳ lạ. Xuất hiện xem, cậu phát hiện bên phía trong là một trạm thu tiền phí đường cao tốc. Tò mò, cậu lái dòng xe ô tô đồ đùa qua trạm thuế đường bộ phí, với bước vào một thế giới trọn vẹn vượt xa các gì cậu tưởng tượng, mang lại với đông đảo vùng đất chưa khi nào có tên trên bản đồ…Hành trình ấy thay đổi Milo, từ quan điểm của cậu về núm giới, đến thái độ với tất cả thứ. Cậu nhận thấy có gần như thứ để mình sáng tạo, mày mò, xây dựng, phá vỡ, với đủ rất nhiều điều bí ẩn và kỳ lạ cơ mà cậu không hề được cho là – những phiên bản nhạc cậu hoàn toàn có thể chơi, những bài hát cậu có thể ngân lên, những thế giới cậu rất có thể tưởng tượng ra để một ngày kia biến chuyển chúng thành hiện thực.

Bạn đang xem: Trạm thu phí quái lạ


***

Như hầu như mọi điều giỏi đẹp từng xảy ra trong đời tôi, Trạm thu phí quái lạ được viết lúc tôi vẫn cố né tránh một câu hỏi khác – một việc đáng ra tôi đề xuất làm. Có một vài người bởi thế đấy. Tôi là một trong số ấy.

Để tôi nói cho rõ.

Khi phục viên năm 1957, tôi tới thành phố New York và bắt đầu làm việc tại một công sở kiến trúc, lấy thêm tởm nghiệm cần thiết để một ngày làm sao đó hoàn toàn có thể trở thành kiến trúc sư. Đó là tôi trong đời thực, là phương pháp tôi nhìn nhận phiên bản thân. Nếu khách hàng lay tôi tỉnh giấc dậy giữa đêm cơ mà gặng hỏi xem tôi là mẫu gì, thì tôi đã buột ra “kiến trúc sư” trước lúc nói là “nhà văn” tuyệt “giáo viên” hay bất cứ gì khác. Điều kia không tức là tôi coi vấn đề viết lách hay dạy dỗ học kém quan trọng đặc biệt hơn. Cả hai đầy đủ rất quan trọng đặc biệt với tôi. Nhưng kiến trúc mới là đồ vật đã định hình cách quan sát của tôi với nhân loại và bí quyết tôi kích hoạt các ý tưởng.

Trong khi làm việc tại thủ đô new york (1958-1959), tôi trở cần rất nhiệt tình tới cách bé người nhìn nhận và đánh giá và trải nghiệm môi trường thiên nhiên của chúng ta – điều gì khiến cho những người ta cảm thấy một địa điểm là giỏi đẹp hay tồi tệ, cách chúng ta xây dựng các thị trấn cùng thành phố của bản thân mình ra sao. Tôi thốt nhiên thấy làm một quyển sách cho trẻ nhỏ về điều đó sẽ thật xuất xắc ho và hữu ích. Xét cho cùng, bao gồm ý thức và những mối ân cần của trẻ nhỏ sẽ tác động tới môi trường của chúng ta trong tương lai. Nhận được tài trợ nhằm viết một cuốn sách về dìm thức cùng quy hoạch đô thị, tôi bỏ vấn đề và hồi hộp bắt tay vào một trong những lượng phân tích khổng lồ cần thiết cho một dự án như vậy. Tôi nhanh chóng phát hiện tại ra đạo lý trong câu châm ngôn cũ: “Khi Chúa mong mỏi trừng phân phát ngươi, bạn sẽ ban đến ngươi nhiều mong ước.”

Sau khi làm việc nhiều tháng, tôi bị choáng ngợp với thấy kiệt sức, vậy yêu cầu tôi đưa ra quyết định đi nghỉ, ra biển lớn vài tuần, và chỉ đi trên cát. Và, dĩ nhiên, nhằm ngừng suy xét về quy hoạch đô thị, tôi nên nghĩ về một vật dụng khác. Trong những khi lang thang, tôi lưu giữ lại một cuộc nói chuyện trong nhà hàng trước đó vài tuần. Tôi đang đợi bàn một mình thì một cậu bé, khoảng chừng mười, mười một tuổi gì đó, tới ngồi cạnh. Sau một lát, nó đùng một phát hỏi, “Số lớn số 1 là gì?” Đó là một thắc mắc khiến fan ta lag mình. Trẻ em rất xuất sắc việc đó. Tôi hỏi cậu bé bỏng thế cháu nghĩ số nào lớn nhất và rồi bảo thử cộng một vào xem. Nó cũng làm vậy với tôi. Công ty chúng tôi cứ thế thường xuyên qua lại với đã có một khoảng thời gian tuyệt đối nói chuyện về loại vô hạn và nhận biết rằng dễ dàng và đơn giản là ta không thể nào đến đó được từ đây. Tôi cảm thấy bị lôi cuốn, được quay trở lại kỉ niệm tuổi thơ của bản thân cùng cái bí quyết tôi từng nghĩ về về những bí hiểm của cuộc đời. Vậy là tôi bắt đầu sáng tác dòng mà tôi nghĩ về sẽ là một trong câu chuyện nhỏ dại về cuộc va trán của một đứa trẻ với những bé số, ngôn từ, ngữ nghĩa, và phần đông khái niệm tai quái lạ khác vẫn được áp đặt trên trẻ con. Càng viết tôi càng bước đầu nhớ lại nhiều hơn nữa những gì mình từng cảm giác và băn khoăn khi còn là 1 trong những đứa trẻ. Sao hồi đó tôi lại phải học những thứ dường như chẳng tương quan gì tới đời bản thân như thế? chiếc khó của việc hiểu quả đât cùng cái bí quyết quái lạ, phi lô gích nhưng nó vận hành. Và phần nhiều là chuyện tôi đã chiếm lĩnh biết bao thời gian chẳng thân thiết tới việc làm cái gi hay học gì cả. Đối với tôi khi ấy, mười tuổi, trái đất này bên cạnh đó chẳng có tương đối nhiều vần điệu hay lý tính.

Xem thêm: Cách Xóa Bài Hát Nhạc Chờ Vinaphone Ringtunes Nhanh Chóng, Cách Xóa, Hủy Dịch Vụ Nhạc Chờ Mạng Vinaphone

Tôi hạnh phúc phóng bút, và mẩu chuyện của tôi to dần béo dần. Hay duy nhất là nó vẫn giữ cho chiếc quyển sách nhưng đáng ra tôi đang buộc phải viết kị xa khỏi lao động trí óc tôi. Tôi cứ viết mãi tính đến khi có một mớ các chương, hội thoại với nhân vật, mà lại không biết toàn bộ sẽ dẫn đến đâu. Tôi đã có một khoảng thời hạn tuyệt vời. Tôi mếm mộ cái cơ hội được lật ngược đầy đủ thứ, đảo lộn bọn chúng và nhét vào đủ các câu chuyện cười, hầu như màn nghịch chữ mà bố từng khai trung ương cho tôi trường đoản cú thời thơ ấu.

Sau lúc viết được chừng năm chục trang, một người các bạn của tôi đã sở hữu nó đến mang đến một chỉnh sửa viên mà lại cô ấy quen thuộc biết. Vài ba tuần sau, tôi nhận thấy hợp đồng dứt cuốn sách. Trời đất ơi, giờ thì nó đã thành một cuốn sách – cùng tôi phải chấm dứt nó. Nó không còn là trò chơi nữa rồi. Tôi không tải nó cơ mà là nó sở hữu tôi! Tôi bước đầu lại và nỗ lực hết sức để quên đi bạn dạng hợp đồng. Dần dần thì niềm vui đã trở lại. Sau sáu tháng, nhì công chúa đã có cứu, bơ vơ tự đã làm được vãn hồi một chút, và cả Milo lẫn tôi hồ hết học được vài điều.

Tôi cũng đề xuất nói vài lời về phần minh họa. Cơ hội viết cuốn sách, tôi đang chia sẻ một căn nhà hai tầng to nhưng xập xệ tại thủ đô new york với Jules Feiffer. Tại thời khắc đó, Jules chỉ mới bắt đầu sự nghiệp. Anh bị thu hút vì chưng những tiếng bước chân suy suy nghĩ tới lui trên tầng trên chống anh, và thỉnh thoảng anh đọc các trích đoạn tôi vẫn viết rồi demo phác những minh họa. Chúng tương đối tuyệt, nắm bắt được niềm tin của cuốn sách một giải pháp hoàn hảo. Công ty chúng tôi quyết định anh ấy phải minh họa mang lại cuốn sách. Cơ mà có một số trong những vấn đề nhỏ. Bao gồm vài máy anh ấy không ưa thích vẽ. Ví dụ điển hình như bản đồ. Jules cũng không yêu thích vẽ ngựa. Vào cảnh ngay gần cuối sách khi Milo với hai công chúa thoát khỏi đám quỷ, lực lượng của vương vãi quốc thông thái đang trên sống lưng ngựa. Bức phác hoạ thảo trước tiên của Jules lại vẽ họ bất tỉnh ngưởng trên sống lưng mèo. Chẳng mấy chốc chuyện đang trở thành một hình dạng trò đùa – anh ấy cầm tìm biện pháp vẽ đông đảo thứ như anh ấy thích, còn tôi tạo thành những thứ đang gây khó khăn nhất đến anh ấy. Ví dụ, trên hàng Núi U Mê gồm một đám quỷ đe dọa Milo. Trong số ấy có cha Con Quỷ Thỏa Hiệp – một bé cao gầy, một bé béo lùn, còn bé thứ cha nhìn tương đồng hai con kia. Bọn chúng không khi nào được minh họa. Jules cũng trả đũa, bằng cách vẽ tôi là bạn Biến Báo, một gã hâm hâm đầu hói, to lùn, mặc áo khóa ngoài dài. Tương đối là ko công bằng, vì ai cũng biết tôi chẳng lúc nào mặc áo khóa ngoài dài.

Dù sao thì tôi đã và đang chẳng bao giờ trở lại với cuốn sách về thành phố nữa, nhưng bi quan cười là những thứ tôi nghĩ mang lại để giành cho quyển sách ấy đã kiếm được đường cho với Trạm thu phí quái lạ. Có lẽ rằng một ngày nào kia tôi sẽ quay trở về với nó, khi nào tôi lại đang cố gắng trốn ngoài một việc gì đó khác.